Chuyển đến nội dung chính

Tầng

 Trong cuốn sổ thực dụng của tôi về tiểu thuyết, một cuốn tiểu thuyết lớn, thường được hình dung như một toà nhà với cấu trúc bốn tầng. Ở tầng hầm B2, thấp nhất, là những gì khởi nguyên con người gửi vào những truyện kể. Tầng này chứa thể tính của chân lý, và những cánh cửa khải huyền lý giải hoặc kiến tạo thực tại. (Người ta thường nhầm với triết học hay tư tưởng - mặc dù cũng liên quan và cùng mục đích - nhưng văn chương thật ra đi một con đường khác). Đây là tầng vô hình nhất mà không nhiều nhà văn chạm đến.

Tầng hầm B1, là những gì ta thường gọi là chủ đề. Tầng này là những gì ta đã biết về thế giới, nhưng được tiểu thuyết gom lại và soi sáng, qua hệ thống ám dụ. Chẳng hạn, về tôn giáo, thiết chế xã hội, về tình yêu, thân phận của ABC trong XYZ. Tầng này thu hẹp cái mênh mông của vũ trụ vào một ngả đường gọn hơn. Tầng trệt là câu chuyện. Tại đây những chủ đề được kích hoạt và phát triển, nhưng không bằng tiểu luận, mà bằng sức sống của nhân vật. Và tầng lầu là văn bản, với văn phong, các chi tiết, cách nhìn chung là đến đây sân khấu mới sáng đèn để tiếp độc giả.
Ngoài bốn yếu tố nội tại trên, còn một yếu tố là ngoại lai: bản thân bối cảnh văn hoá của tác phẩm, hay nói cách khác, thân phận của nó. Cái này thì nằm ngoài năng lực của tác phẩm, nó là trò may rủi, hên xui, hay là vận hạn của cuốn sách: được in, bị đốt, tác giả nổi tiếng hay một giai đoạn nào đó bỗng nhiên được quan tâm do một sự kiện lịch sử.
Và các yếu tố thì không phải là không có nguyên tắc. Trước hết như sau:

- Bất kỳ một tác phẩm nào làm tổng hoà cả bốn tầng nội tại thì đều là tác phẩm lớn. Khi nó có thêm yếu tố ngoại lai, tức là trúng xổ số, thì trở thành kiệt tác. Văn chương của Nguyễn Huy Thiệp có đủ các tầng.
- Nhưng các tác phẩm lớn không nhất thiết có đủ bốn tầng. Nếu một yếu tố bị yếu, những yếu tố còn lại phải mạnh đến mức che mờ điểm yếu. Thậm chí có những tác phẩm chỉ được một tầng, nhưng yếu tố ngoại lai lại quá mạnh, dẫn đến nó vẫn là tác phẩm lớn. Các tác phẩm làm tốt một hoặc hai tầng, là những tác phẩm giỏi, nhưng không lớn.
- Các tầng / các yếu tố nằm trong một chỉnh thể, bản thân chúng không đối nghịch nhau. Và vì thế không phải cứ văn chương khó đọc thì mới là có tư tưởng lớn, mà đơn giản chỉ là không có tầng lầu. Chủ nhà đãi khách ngay hầm gửi xe. Yếu tố ngoại lai cũng không có gì đối nghịch: ồn ào hay lặng lẽ không liên quan gì đến kiệt tác hay sách dở. Trong lịch sử, người ta luôn gắng sức tác động đến các yếu tố ngoại lai: trở thành một thần tượng, đánh trúng vào những yếu huyệt và làm cho đời sống của tác phẩm trở nên ồn ào hơn.
- Hành trình của một nhà văn luôn là đi qua đủ bốn tầng, kết thúc ở tầng B2. Tuy nhiên, các xuất phát điểm là khác nhau: có người ở tầng lầu, có người từ tầng trệt, và có người ở sẵn tầng B2 nhưng phải vất vả trèo lên, để rồi quay về.
- Hành trình của người đọc cũng vậy. Chỉ có điều người đọc luôn có quyền tự do: ở lại luôn tầng lầu, hoặc đi lung tung khắp nơi tuỳ thích.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngắn] Bạch Đàn - Đức Anh

  Bạch Đàn Truyện ngắn ĐỨC ANH Để tưởng nhớ nhà thơ Nguyễn Anh Quốc  (Đã đăng Viết và Đọc chuyên đề mùa hạ 2021 )   1.    Vào đầu tháng ba năm ấy, tôi mất đi Xuân, người vợ của mình. Đó là vì một vụ hoả hoạn.   Và mãi tận cuối tháng tám năm ấy, tôi mới cho phép nỗi đau của mình, cùng những gì giả vờ nhất và chân thực nhất của nó, lui gót. Tôi bắt đầu kết thúc trạng thái đối phó với những kẻ lăm le động viên, những kẻ lúc nào cũng mang ánh mắt thương cảm lạc quan đến và tạo cho tôi cảm giác tôi đang giả vờ tuyệt vọng. Khi tôi thức dậy thì đã tà chiều, tôi dỡ báo giấy bọc kính cửa, mặt tôi trong kính trông như được tạc trên một cái chuông. Ngoài kia có giông, cây cối nghiêng đi trong trận gió điếc. Và nhờ những tia nắng nhút nhát cuối cùng đậu lại, xuyên qua lớp băng dính đã hết chất keo, căn phòng ánh lên một màu cá kho bóng lưỡng. Khung cảnh ấy hút hồn tôi một lúc lâu, tôi kiếm chiếc ghế và đầu tôi chỉ còn hai ý nghĩ: hoặc tôi sẽ chết, hoặc tôi phải sống kh...

Định nghĩa Chơi - Kim Định

Đa Minh Lương Kim Định (trích từ Phong Thái An Vi) ĐỊNH NGHĨA CHƠI 1. Ta thường hiểu chơi là không làm gì. Đó là nghĩa thấp nhất. Chơi cũng hiểu là giải trí để làm việc tốt hơn. Nghĩa này cũng còn tiêu cực tuy nhiên đã cần thiết vì nó làm nên nhịp âm đối với làm là nhịp dương. Sự thực chơi có nghĩa bao la và rất tích cực gồm cả văn hóa và siêu linh. Ta quen nói chơi đàn, chơi nhạc, chơi cờ, chơi chữ, nó chơi tôi...những chữ chơi đó nói lên sự bao la lớn rộng cũng như nét vi tế của chữ chơi, mà sau đây ta sẽ xét qua. 2. Trước hết chơi là một biểu lộ của sự sống có tính cách nội khởi, tự động, phổ biến. Chơi không những có ở nơi người, chơi còn có cả trong con vật. Hãy xem quanh ta nào mèo, nào chó, ôi thôi nó chơi, nó giỡn tưng bừng.Bò, heo, gà, vịt đều chơi cả. Thế là ta biết chơi gắn liền với sống, sống càng mạnh chơi càng nhiều. 3. Chơi còn là một biểu lộ rất sớm; nơi con người nó xuất hiện ít tháng sau khi sinh. Chơi choán trọn mấy năm đầu, chưa làm cái chi khác nhưng đã có chăng ch...

Ngõ Tạm Thương

Rồi máy hút bụi sẽ hút mọi kiếp nhân sinh, nhưng người đời nếu ai trót đến chốn Hàng Bông, vào một ngõ, chẳng may nhìn thấy một vết hằn vện lên trên mặt đường bóng của một trận mưa mù, thì đấy chính là cái dấu vết tuổi trẻ của tôi chì xuống. Hoặc cũng có thể là dấu vết của một ai khác tôi biết mặt. Và cái dấu vết dừng lại ở một quán rượu. Tôi đã uống rượu ở đó, rất lâu. Năm hai mươi ba tuổi, có một vĩ tuyến mười bảy chia linh hồn tôi làm đôi, trái tim tôi là lửa đỏ Mậu Thân còn trí não tôi trống rỗng như một mảnh đồi sau cuộc triệt thoái. Tôi từng ngồi đó, như nhiều người khác, nơi một khổ cửa sắt, đợi một kẻ vô hình không bao giờ đến.   Tôi chơi bời với những người lớn tuổi hơn, nuốt từng chén quá khứ của họ vào quá khứ của mình. Bắt được gì hay là tha lôi chúng về để xây một dĩ vãng đánh lừa. Tâm hồn bọn tôi là một sân ga những kẻ trốn vé. Vì có nhiều bạn bè nên có quá nhiều sân ga, chúng tôi xếp lại với nhau thành trảng đất rộng, khi dóng chén lên là có một chuyến tàu đi xuyên....