Chuyển đến nội dung chính

Hình tượng nghệ sỹ

Văn chương luôn đi với nghệ thuật chủ yếu vì lý do chúng sinh ra để làm bạn đểu của nhau.

Nghệ thuật: người ta có khoái cảm khi người ta thấy mình nghĩ hoặc quan tâm hoặc nói về nghệ thuật, nhiều hơn là vì chính nghệ thuật. Khoái cảm này bao gồm hỗn hợp của vui vẻ, khoan khoái, yên tâm về đời mình, và một phần rất nhỏ, một vi tố tâm lý luôn mai phục sẵn đấy là: thấy mình xịn sò, cao cấp ( so với người khác và so với tôi của mọi ngày)




Có ai làm một thống kê này không: hơn ba phần tư (tính trong mẫu không gian mà tôi từng đọc - chủ yếu là Văn học trẻ) các tác phẩm đầu tay, kiểu gì cũng có nhân vật họa sỹ hoặc nghệ sỹ. Nhất là khi người viết ở tuổi đôi mươi. Tuổi đôi mươi: người ta hay ngạc nhiên vì cái khí phát ra từ hình tượng nghệ sỹ. Nếu không thể trở thành nghệ sỹ, người ta nhất quyết gần gũi nghệ sỹ. Đúng, gần gũi nghệ sỹ còn khoái hơn trở thành nghệ sỹ, dễ hơn nữa.

Nhưng gần gũi mà không trở thành thì sẽ đi đến đâu? Sẽ đi đến chỗ phải bỏ rất nhiều tiền mua quyển Story of Art, hoặc dù đã trở thành một dạng khác (đạo diễn, nhà báo, nhà văn, nhà phê bình - nhưng nhất là đạo diễn) nhưng vẫn mơ làm nghệ sỹ.
 
Nghệ sỹ ở dạng cơ bản (có tài năng nghệ thuật) thì là idol của bình dân, từ đó chúng ta có karaoke, các lớp học vẽ học đàn cho con cái. Nghệ sỹ ở dạng cao cấp, lại còn dấn thân, bất cần và biết tuyên bố một chút, chính là idol của mọi idol.
 
Thế nên mới có nhiều đạo diễn cứ đi nhấn mạnh là tôi làm phim oneshot, kỳ công lắm, dấn thân ra phết đấy, nghệ thuật lắm. Trong khoảnh khắc mơ mộng, họ quên rằng đạo diễn là đạo diễn.
--------------------
Nghệ sỹ là một giấc mơ: nghệ sỹ và nghệ thuật là hai giấc mơ con của Việt Nam đương đại. Nghĩ đến nghệ sỹ lòng ta trong sáng hơn. Giấc mơ con đè nát cuộc đời con: vì nghệ thuật to đến mức như thế, nên các họa sỹ nhanh nản, vì không chịu được. Sự tôn thờ nghệ thuật ở nơi nơi làm các họa sỹ vốn đã hoang mang, lại còn hoang mang hơn. Thế là các họa sỹ trở nên chửi tục và bất cần. Nhưng thật bất hạnh, càng chửi tục người ta lại càng tưởng thế là tự do đấy!
 
Làm sao để đuổi tất cả sự lâu nhâu, những tiếng ong rừng bên trong và bên ngoài người nghệ sỹ? Khó đấy. Thế nên các họa sỹ bèn triển lãm, chủ yếu để đánh lạc hướng: các ông nhìn tác phẩm đi đừng nhìn tôi. Ở một triển lãm, những kẻ tinh ý nhất là những kẻ bắt được các khoảnh khắc của nghệ sỹ. Thường là khoảnh khắc căm ghét cái xã hội này. (Tất nhiên, ai tinh ý ở đây ạ? Lại là thằng bạn đểu).
----------------
Gần đây tôi phát hiện nghệ sỹ cứ đi ra đi vào liên tục như trẩy hội trong các sách truyện mình đọc. Văn chương có một tham vọng không bao giờ nhỏ là phải chĩa bút vào nghệ sỹ, làm rõ nó, không cho nó chạy, hoặc mỉa mai nó. Số phận của nghệ thuật là phải chịu đựng văn chương. Đọc liên tiếp "Mùa hè tươi đẹp" của Cesare Pavese và "Người đàn bà trên cầu thang" của Bernard Schlink mới thấy nghệ thuật là cái gai to thế nào trong mắt văn chương.

Somerset Maugham có một truyện, nhân vật chính Maugham phân tích nghệ thuật này nọ với giọng rất thái độ, nhưng toàn bộ các nhân vật phải đầu hàng khi cô ca sỹ cất lời hát. Nghệ thuật lên tiếng thì văn chương im, chúng ta có biết gì mấy về nhau đâu? Đấy là cái lẽ nhường nhịn xuyên suốt các tác phẩm của Maugham.
----------------------

Trong link này là truyện ngắn "Kiệt tác vô danh" (Balzac) bản dịch của Nguyễn Đình Đăng. Tôn trọng dịch giả nhưng tôi có ý kiến ý cò là thật ra dịch như Wiki "Kiệt tác không người biết" thì đúng hơn. "Vô danh" nó khác với "không người biết" - ở chữ "biết". Truyện này bản full phân tích khái niệm Dessin trong hội họa, nhưng thật ra tôi không quan tâm lắm vì tôi thích phần truyện nửa sau hơn. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngắn] Bạch Đàn - Đức Anh

  Bạch Đàn Truyện ngắn ĐỨC ANH Để tưởng nhớ nhà thơ Nguyễn Anh Quốc  (Đã đăng Viết và Đọc chuyên đề mùa hạ 2021 )   1.    Vào đầu tháng ba năm ấy, tôi mất đi Xuân, người vợ của mình. Đó là vì một vụ hoả hoạn.   Và mãi tận cuối tháng tám năm ấy, tôi mới cho phép nỗi đau của mình, cùng những gì giả vờ nhất và chân thực nhất của nó, lui gót. Tôi bắt đầu kết thúc trạng thái đối phó với những kẻ lăm le động viên, những kẻ lúc nào cũng mang ánh mắt thương cảm lạc quan đến và tạo cho tôi cảm giác tôi đang giả vờ tuyệt vọng. Khi tôi thức dậy thì đã tà chiều, tôi dỡ báo giấy bọc kính cửa, mặt tôi trong kính trông như được tạc trên một cái chuông. Ngoài kia có giông, cây cối nghiêng đi trong trận gió điếc. Và nhờ những tia nắng nhút nhát cuối cùng đậu lại, xuyên qua lớp băng dính đã hết chất keo, căn phòng ánh lên một màu cá kho bóng lưỡng. Khung cảnh ấy hút hồn tôi một lúc lâu, tôi kiếm chiếc ghế và đầu tôi chỉ còn hai ý nghĩ: hoặc tôi sẽ chết, hoặc tôi phải sống kh...

bóng

  Cái quyển Thiên Thần Mù Sương sau mấy năm vẫn được bạn đọc chịu khó đọc hết và review. Đây có lẽ vẫn là cuốn sách có cốt truyện hoàn bị nhất mà tôi xây dựng được. Nhưng tất nhiên thời gian làm người ta thay đổi đi, tôi đọc lại cũng không còn thích thú, thấy chỉ còn sự non nớt và hồn nhiên của một tuổi trẻ dĩ vãng.      Cái năm nay là năm của sống nhanh, sự sốt ruột của thân phận đã đòi hỏi bàn tay nhỏ quật roi mà thúc đời sống đi lên. Muốn về được một nếp nghĩ thư thái, đủng đỉnh của ngày trước thì cần nhiều động tác tinh thần, tựa như đến lúc phải bồi thuốc bổ cho phủ tạng hoạt động theo chức năng của tuổi mười bảy. Tôi đâm ra cảm mến các nhà thơ, lúc nào họ cũng bắt thời gian ngưng lại được, lúc nào cũng nghe ra được cái mát mát của gió mới thổi phù qua ngón tay nhấm nước để hờ trên đầu lọc thuốc lá. Còn giờ đây với tôi, muốn bình tĩnh lại thì phải trẫm mình một lát vào bóng cây trước sân nhà, chắc là một bóng cây bàng, hoặc cây vối, hay đại loại hoa sữa, quanh ...

[INTERVIEW] Đức Anh - Văn chương không chỉ là bán sức lao động lấy tiền

Sinh năm 1993 tại Nga, hiện làm việc trong ngành xuất bản tại Hà Nội, Đức Anh là tác giả các tiểu thuyết tâm lý, trinh thám như: Tường lửa (2019), Thiên thần mù sương (2019), Đảo bạo bệnh (2020). Tiểu thuyết của anh từng đoạt giải cuộc thi viết “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống”. Ngoài sáng tác, Đức Anh gây chú ý với những tiểu luận về văn chương và nghề văn. Từ góc nhìn của một cây bút theo đuổi văn chương chuyên nghiệp, Đức Anh nêu quan điểm về chuyện mưu sinh của nhà văn trẻ. - Nguồn thu nhập chính của anh đến từ đâu? - Hiện nay, tôi có một công việc tương đối ổn định liên quan xuất bản. Tôi cũng yêu thích công việc đó, sản phẩm, những người lãnh đạo hay đồng nghiệp… Tôi cảm thấy may mắn hơn nhiều người. Viết văn cũng là một nguồn thu nhập của tôi, cũng có thể nói tôi có các nguồn thu nhập thụ động khác. Khác với cảm nhận của mọi người, tôi coi việc kiếm tiền là một niềm vui tự nhiên, một trò chơi hấp dẫn với luật lệ chặt chẽ, thỉnh thoảng có “vòng quay may mắn” và “ngôi sa...